Sách thay đổi thói quen thay đổi cuộc đời - Thói quen là hệ điều hành của mỗi người

    Author: Lê Xuân Thắng Genre: »
    Rating

    Nếu như hệ thống “Tư duy – Suy nghĩ – Cảm xúc” là hệ điều hành mềm của con người thì “thói quen” là hệ điều hành cứng của con người. Hệ điều cứng này chính là thứ mà 80% các hành vi con người thực hiện mà không có sự tham gia của tư duy – suy nghĩ. Hệ điều cứng là thứ khi đã được hình thành thì vô cùng khó bỏ vì nó chính là “hệ điều hành thực sự điều khiển hành vi con người” ở cấp độ “phải làm” mà không thể làm ngược lại chứ không hề đơn giản. Do đó nếu một người hiểu rằng “thói quen” mới là người khổng lồ chi phối con người thực sự thì họ mới hiểu được giá trị của quản trị – người hướng tổ chức đến hiệu quả dựa trên “thói quen” của tổ chức và các nguyên tắc của tự nhiên và xã hội. Sức mạnh của thói quen chính là thứ đảm bảo cho một người “vẫn hành động như đã từng hành động” mà không cần có sự tham gia của suy nghĩ. Nếu như bạn nghĩ rằng mọi hoạt động của con người đều cần sự tham gia của suy nghĩ thì “bộ não” sẽ không thể đảm đương vai trò của nó – bộ não sẽ trở nên quá tải, mệt mỏi và không thể thực hiện được bất kỳ hành động nào. Do đó, thói quen là thứ bộ não “tiết kiệm năng lượng” cho chỉ các hoạt động mới mà vẫn đảm bảo cho hầu hết các hành động vẫn được hành động mà “bộ não” không nhất thiết phải làm việc.
    Ở chiều hướng tương tự, văn hóa cũng thế. Văn hóa được xem là “thói quen” của mọi người trong xã hội, và “văn hóa” chính là hệ điều hành cứng của xã hội đó. Tại sao lại như vậy? Bởi vì bất kỳ ai khi được đặt vào một xã hội mà văn hóa đã được hình thành thì người đó sẽ phải hành động theo văn hóa đã được hình thành đó mà không cần phải suy nghĩ. Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn sống trong một xã hội mà “ai cũng mang dép” – mà bạn thì không mang dép – mọi người sẽ nhìn bạn giống như người ngoài hành tinh mà có khi bạn tự nhìn mình – cũng không thể chấp nhận được. Nhưng nếu bạn suy nghĩ rằng: Mang dép hay không mang dép chưa có thí nghiệm khoa học nào nói rằng mang dép sẽ tốt cho sức khỏe hơn. Những tu sĩ theo trường phái Mật tông trên dãy núi Himalaya là những người tách biệt với dân cư trong thế giới hiện đại là những người “không mang dép” hay là những người “đi chân không” và tuổi thọ của họ thuộc vào hàng “top” thế giới. Và bạn biết rồi đấy: Mang dép chẳng qua là thói quen của toàn xã và nó khiến cho những người muốn “tham gia vào xã hội” phải mang dép theo tiêu chuẩn mà xã hội đó tự quy định lẫn nhau.